tỳ nữ vương phi

Cuồng Phi Sủng Vương: Thanh Hy - Mặc Uyên (truyện full) - Chương 20- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247. Còn có thể vì một nữ tỳ nhỏ nhoi mà đánh lại công chúa đương triều, trêu đùa con út của Tiêu lão tướng quân người nắm trọng binh trong tay. Ngoài cửa Thọ vương phủ, nữ tử mặc y phục màu quả hạnh, trong tay cầm quyển sách thuốc, được tỳ nữ đỡ xuống xe ngựa, nhìn xe ngựa đi xa mới chậm rãi đi vào. Vào phủ, vòng qua từng hành lang, nữ Khiến hình tượng trong mắt mọi người về Vương phi trở nên xấu hơn! Dù sao đi chăng nữa, mọi người đều cho rằng Tam vương phi là người dịu dàng nhất, còn vương phi chủ tử của nàng ấy là kẻ máu lạnh. "Để bổn vương phi đích thân ra đón tiếp nàng ta." Vân Quán Ninh duỗi tóc trước gương đồng, bôi một lớp phấn bột lên mặt. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Thấy Đoàn Tử cầm chén thuốc rời đi, Tiểu Nha lẵng lặng đi từ trong góc khuất ở ngoài viện bước ra, tiến nhanh về phòng Dung Trắc Phi, trước ngực nhô ra một gói to, dường như đang che giấu thứ gì mùa hè oi bức, thừa dịp Phượng Kính Dạ đi vào trong triều đình, Dung Trắc Phi ăn mặc thoải mái, tựa người lên trên ghế Thái Phi, bên cạnh có một tiểu nha hoàn đang cầm quạt quạt cho nàng, một bên có nha hoàn đang lột vỏ quả nho đúc vào trong miệng Dung Trắc Phi."Các ngươi đi xuống hết đi." Dung Trắc Phi chỉnh sửa tư thế ngồi lại, tóc đen dài xõa xuống, gương mặt kiều diễm toát ra phong thái kiêu ngạo quyến rũ, hàng lông mày dài mảnh, mắt phượng nhỏ cùng dáng vẻ trời sanh cao quý, trên người chỉ mặc áo lót màu trắng cùng chiếc quần lụa mỏng màu hồng đào, bó sát vóc người đẫy đà của nàng, không hổ danh một trong hai giai nhân tuyệt sắc nhất chốn kinh nhân còn lại kia chính là Tả Liên muội muội của Tả Ngôn, mặc dù tên nghe rất dịu dàng, nhưng nàng ta lại chính là nữ tướng quân được vua ngự tứ, dáng vẻ trên chiến trường đầy uy mãnh không thua với các đấng mày râu."Khởi bẩm vương phi, nô tỳ đã theo sát Đoàn Tử khi ra khỏi phủ. Lúc ra khỏi vương phủ nô tỳ đã gặp được Lâm Phó Tướng, nhưng bên cạnh Đoàn Tử lại có một nam nhân luôn theo sát nàng ta, hắn chính là người do Lâu Hướng Vãn đem về, bởi vậy dọc trên đường đi chúng tôi không thể nào động thủ được." Tiểu Nha cung kính mở miệng, len lén nhìn Dung Trắc Phi một cái, phát hiện mặt nàng ta không vui, lập tức mở miệng bổ sung, "Nô tỳ liền tìm cách động thủ, chờ sau khi Đoàn Tử mua thuốc xong đi ra khỏi tiệm, nô tỳ liền giả mạo thân phận Đoàn Tử mua thêm một gói thuốc vô sắc vô vị này, Lâm Phó Tướng có nói chỉ cần bỏ thuốc này vào trong thức ăn là có thể độc chết người."Môi mỏng cong lên, Dung Trắc Phi cười nham hiểm, gật đầu một cái, "Làm tốt lắm, cây trâm ngọc bích này bản phi ban thưởng cho ngươi, nhớ, độc này do Đoàn Tử mua về từ tiệm thuốc.""Nô tỳ biết, Lâm Phó Tướng còn nói nếu sự tình có gì bất lợi, hắn ta sẽ tự tìm cách ứng phó, không để cho bất cứ kẻ nào nghi ngờ đến thân phận của vương phi...... Hay hoài nghi đến thân phận của nô tì", Tiểu Nha nói vòng vo một hồi, thân thể hơi run lên, trái tim thoáng hoảng sợ bất an."Đi đi, xử lý sự việc cho thật tốt, bản phi sẽ không bạc đãi ngươi đâu." Ngón tay hồng ửng vỗ lên trên bả vai Tiểu Nha, Dung Trắc Phi nghĩ đến chuyện Lâu Hướng Vãn liền không ngừng cười lạnh, trong ánh mắt tràn đầy khinh thường cay độc, Lâu Hướng Vãn, ngươi nghĩ mình là ai hả, cứ ở trước mặt Vương gia chơi trò mèo vờn chuột, dám dùng thủ đoạn này đùa giỡn. Thứ người không biết xấu hổ kia, sao không nhìn lại thân phận mình là hạng người gì!Tiểu Nha cầm chén thuốc đi tới chỗ Lưu Thẩm, trên đường đi để thực hiện kế hoạch của chính mình, ân cần chào hỏi đám nha hoàn cùng nô tài. Dù sao ở trong khu viện này, ngoại trừ Dung Trắc Phi, Tiểu Nha chính là nha hoàn ở trong phủ Thừa Tướng, nên nàng liền trở thành nha hoàn có quyền chức cao nhất ở đây, tự nhiên làm cho mọi người đều muốn nịnh hót cửa phòng Lưu Thẩm ra, Tiểu Nha liếc mắt nhìn bốn phía một cái, lúc này mới cố ý lên giọng nói, "Lưu Thẩm, vương phi nghe nói bà rơi xuống nước bị nhiễm phong hàn, nên sai ta đến thăm bà...... A! Có người chết......"Thanh âm Tiểu Nha sắc bén cất cao, tay run run, hoảng sợ nhìn Lưu Thẩm ở trên giường thất khiếu chảy máu, mặt tím bầm dữ tợn như chết không nhắm mắt, khiến Tiểu Nha sợ đến tái cố ý đến để hạ độc, vì vậy chuyện đầu tiên phải mở miệng chào hỏi bọn nha hoàn cùng nô tài trong viện biết mình đến thăm Lưu Thẩm, như vậy ít nhất sẽ không để người khác hoài nghi nàng. Tuy nhiên, điều không ngờ, vừa tìm đến Lưu Thẩm thì bà đã bị trúng độc bỏ Phong phải chứ, lúc bụng no liền muốn nghĩ cách giải tỏa dục vọng? Hơn nữa đối tượng xuất hiện trong mộng xuân chính là Vương gia? Lúc Lâu Hướng Vãn nằm ngủ trên giường mơ thấy điều kinh khủng, liền bật dậy, lắc đầu giơ tay lên sờ mặt mình một cái, tay vừa chạm vào mặt liền nóng bừng, nhất định là nhiệt độ trong Thu Phong Viện quá cao, nên mình mới bị thương hàn khiến mặt nóng đến vậy. Lại nhớ nụ cười tà mị khi mình áp đảo vương gia ở trong mộng, nhưng rõ ràng quan hệ thật của hai người lại chẳng có gì xảy ra cả!"Mộc Mộc, không xong rồi!" Tiếng thét của Đoàn Tử lại truyền đến, làm nàng cảm thấy bất an rất tiếng Đoàn Tử gào thét, ánh mắt Lâu Hướng Vãn tối sầm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm vặn vẹo, bản thân mình không có thói quen nói mớ, nên chắc chuyện trong mơ của mình với Vương gia chỉ có mình biết."Mộc Mộc, không xong rồi, Lưu thẩm đã chết!" Đoàn Tử đẩy cửa vào phát ra cái rầm, há mồm thở hổn hển, mặt thở phì phò không biết do bị nắng hay do chạy, gương mặt đỏ bừng chảy đầy mồ mắn cho mình, chuyện áp đảo Vương gia gian ác kia chắc cũng chỉ có mình biết rõ! Lâu Hướng Vãn thở phào nhẹ nhõm. Vương gia đúng là người kinh khủng, ban ngày hành hạ mình còn chưa đủ, ngay cả trong mộng cũng đến hành hạ mình. Nhưng Đoàn Tử mới nói gì, Lưu Thẩm chết? Lão bà kia chết cũng tốt......Mắt Lâu Hướng Vãn trừng lớn lần nữa, chân không nhảy xuống giường, tay run rẩy chỉ vào Đoàn Tử đang thở dốc, miệng cố nói, "Ta không nằm mơ có đúng không? Đoàn Tử, bà ta còn sống sờ sờ mạnh khỏe mà? Nên người chết ngươi nói là ai hả?""Mộc Mộc, Lưu Thẩm thật sự đã chết rồi." Đoàn Tử suy sụp, liếc mắt nhìn gương mặt ngụy biến của Lâu Hướng Vãn, lớn tiếng mở miệng, "Mộc Mộc, ta bảo đảm với ngươi, ta thật sự đã nghe theo lời ngươi không để cho người thứ ba đụng vào trong thuốc, nhưng Lưu thẩm vẫn bị giết chết."Mình quả thật xui xẻo! Lâu Hướng Vãn dùng một tay vỗ vào trên ót mình, toàn thân vô lực trực tiếp ngã lên trên giường, trợn mắt nhìn về phía trần nhà. Lưu Thẩm chết rồi, mình đã cố dùng trăm phương ngàn kế, nhưng vẫn khiến Dung Trắc Phi thành công, lần này mình không chết ách cũng bị lột Tử chạy nhanh đến viện, nên kịp báo tin trước cho Lâu Hướng Vãn biết. Về phía Dung Trắc Phi vẫn còn đang trang điểm thay đổi xiêm y, sau đó mới mang người đến báo cho Lôi quản gia biết, cả đoàn người từ từ tiến vào trong Thu Phong Viện để vấn Thiên Thiên cũng có mặt trong đoàn người đi đến viện, liếc mắt nhìn Lâu Hướng Vãn, tức giận đứng cắn răng nhìn. Mộc đầu ngu xuẩn chết tiệc này, đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi hả, sống trong vương phủ cần phải thận trọng từ lời nói đến hành động, không nên cùng Vương gia mập mờ không rõ ràng, lần này tốt rồi bị Dung Trắc Phi đổ nước bẩn lên trên người. Mộc Mộc bị mang tội danh hạ độc giết người, chắc sẽ bị nha môn dụng hình xử phạt, nên dù có là người trong vương phủ cũng sẽ bị trừng trị hoa Thiên Thiên dùng ánh mắt muốn ăn thịt người làm khiếp sợ, thật sự nàng bị oan mà, Lâu Hướng Vãn chép miệng, cúi đầu xuống, nhìn xuống lòng bàn tay của mình. Thật sự mình vô tội quản gia vẫn giữ bộ dáng nghiêm khắc như cũ không hề lộ ra biểu hiện khác thường, duy chỉ có Dung Trắc Phi là đắc ý nhất, trên khuôn mặt diễm lệ vẫn không che giấu nụ cười của mình, "Mộc Mộc, ngươi có biết tội của ngươi chưa hả? Cho dù ngày đó kê biên tài sản ở Viện Văn thị, Lưu Thẩm đánh ngươi hơn vài roi, ngươi không nên ghi thù hận, hại người bằng độc dược chứ."Dung Trắc Phi từ từ mở miệng, mặt kiêu ngạo nhìn về phía Lâu Hướng Vãn, thanh âm trong đó đột nhiên trở nên sắc bén, trách cứ gay gắt, "Ngươi nghĩ chức phận của ngươi ở Phượng vương phủ này gì, ngươi chỉ là một nha hoàn hạ tiện lại dám hạ độc giết người. Ngươi còn biết vương pháp hay không, có còn để bản phi và Vương gia ở trong mắt ngươi không hả! Bọn ngươi còn ngây ngốc ở đó làm gì, sao không mau bắt hung thủ giết người lại cho bản phi!" Chỉ trong chốc lát, tại sảnh đường."Quân Hàn, Bổn vương đã ra đảm bảo với Dung Trắc Phi, rằng lão bà chết không phải do bị người mình hạ độc, ngươi cần phải nắm chắc mười phần, bằng không Bổn vương sẽ phải làm theo lời của Dung Trắc Phi." Ngồi trên ghế trong sảnh đường, Phượng Kính Dạ lạnh lùng mở miệng, nghe như đang nói đùa nhưng ánh mắt phượng lại đầy sắc bén. Nếu như Dịch Quân Hàn không thể kiểm chứng được gì, Phượng Kính Dạ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn."Quân Hàn hiểu." Đối với những lời đe dọa của Phượng Kính Dạ, mặt Dịch Quân Hàn vẫn không chút biểu tình, sau đó đem những lời Lâu Hướng Vãn lén lút nói, liền nói ra trong một Hướng Vãn liếc thấy sắc mặt Dung Trắc Phi trở nên u ám, độc này ắt do Dung Trắc Phi hạ. Dù sao lúc Đoàn Tử và Quân Hàn đi ra cửa hốt thuốc liền bị người theo dõi, nếu như nói không phải do Dung Trắc Phi, Lâu Hướng Vãn thật sự không nghĩ ra được có người thứ hai nhúng tay vào, nhưng nhìn thấy sắc mặt oán hận của Dung Trắc Phi không thể làm thịt mình, Lâu Hướng Vãn cố giữ bình tĩnh không để mình thất bại, nhưng xem ra Dung Trắc Phi không hề sợ hãi chút nào. Chỉ là phải trong mười hai canh giờ, sâu keo mới có thể ngửi được mùi của hóa cốt thảo."Đã vậy, Lôi Bôn hãy phái Long Cửu đi một chuyến đến bãi tha ma bắt một ít sâu keo đến đây." Phượng Kính Dạ cười châm biếng, dường như đối với hóa cốt thảo cùng sâu keo rất có hứng thú, nếu không sẽ không cố ý phái Long Cửu đi đến bãi tha ma bắt côn trùng."Tiểu Mộc đầu, tới đây, châm trà cho Bổn vương." Ánh mắt Phượng Kính Dạ đảo một vòng nhìn sang Lâu Hướng Vãn, nếu như vương phủ vẫn yên tĩnh chẳng xảy ra chuyện gì, đoán chừng cả đời này nàng ấy sẽ mãi là Tiểu Mộc người hạ lệnh yêu cầu, dù Lâu Hướng Vãn không muốn, cũng chỉ có thể hấp ta hấp tấp chạy đến bên cạnh Phượng Kính Dạ, châm trà rót nước cho Vương gia."Vương gia, độc không phải do ta hạ." Lúc Lâu Hướng Vãn đưa chun trà lên, nhỏ giọng mở miệng nói lần nữa."Bổn vương biết." Phượng Kính Dạ mỉm cười nhận lấy chun trà."Cũng không phải do Quân Hàn làm." Lâu Hướng Vãn không ngừng cố gắng nói, nhìn sắc mặt Phượng Kính Dạ từ rạng rỡ chuyển thành rét lạnh, Lâu Hướng Vãn co người lại, thấy sắc mặt hắn chuyển đổi quá nhanh."Bổn vương biết." Phượng Kính Dạ khẽ hừ lạnh, liếc xéo nhìn Lâu Hướng Vãn một cái."Vương gia nói làm theo Quân Lệnh gì!" Lâu Hướng Vãn thiếu chút nữa bị Phượng Kính Dạ chọc tức đến không thở nổi. Rõ ràng, mới vừa rồi mặt Vương gia còn rất bình thường, nhưng sao tự nhiên nhìn Quân Hàn như hung thủ giết người, còn uy hiếp gì làm theo Quân Lệnh."Bổn vương chỉ đang cao hứng." Mắt phượng nhíu lại, Phượng Kính Dạ thản nhiên thưởng thức trà, không bức Dịch Quân Hàn thì người sau lưng hắn sao có thể xuất đầu lộ diện, thật vất vả mới đưa người vào trong vương phủ, đương nhiên sẽ không để cho Dịch Quân Hàn bị đuổi ra ngoài, tất nhiên sẽ phái người đi điều tra lai lịch của hóa cốt thảo, chỉ cần đối phương vừa động, Phượng Kính Dạ mới có thể điều tra rõ ràng. Editor Vinhanh-annkasiConverter ngocquynh520Thể loại Sủng, hài, nam soái caGiới thiệuLâu Hướng Vãn, cất miệng nói “Lão gia, nguyện vọng của nô tỳ chính là tìm người không quyền, không thế, không tướng mạo, vả lại không phải vì nam nhân đó mà sinh Kính Dạ cười lạ lùng “Tiểu Mộc Đầu, xem ra bổn vương không xứng với ba điều kiện mà ngươi đưa ra rồi?”Lâu Hướng Vãn ngạc nhiên “Lão gia, nô tỳ thay đổi nguyện vọng rồi, nô tỳ muốn quy y Phật Môn, từ nay về sau cả đời nô tỳ chỉ muốn Thanh Đăng Cổ Phật * mà thôi.”Thanh Đăng Cổ Phật ý là muốn noi theo gương của đức phật ngày xưa, bỏ hết tất cả mà tu hành.Phượng Kính Dạ híp chặt mắt “Tiểu Mộc Đầu, không nhìn ra bản tính ngươi lại thích phòng ngự như vậ̣y chứ?”Lâu Hướng Vãn im lặng “……” Từ nay về sau phải kiêng rượu, phải đề cao cảnh giác với Vương gia!Nàng chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé trong vương phủ, người nào dám nói nàng quyến rũ Vương gia nàng sẽ tìm kẻ đó liều gia dễ dàng tùy tiện bị quyến rũ đến thế sao? Một đêm làm bảy lần, thân thể nhỏ bé của nàng không thể nào vùng vẫy nổi.“Tiểu Mộc Đầu, ngươi chuẩn bị lúc nào thích bổn vương”.Lâu Hướng Vãn đối đầu với kẻ địch của mình, lúng túng nói thầm “Này phải xem tâm tình đã.”Phượng Kính Dạ nhíu mày, giọng đầu độc. “Cần bổn vương giúp một tay không?”“Sao phải giúp chứ?”

tỳ nữ vương phi