ve song an ca ve dong an cua
Sông Hương với cuộc đời và thi ca là một nhân chứng nhẫn nại và kiên cường qua những thăng trầm của cuộc đời. Tuy nhiên, điều làm nên vẻ đẹp giản dị mà khác thường của dòng sông là ở chỗ: khi nghe lời gọi, nó biết cách tự hiến mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm một người con gái dịu dàng của đất nước.
Một ca nô xuôi dòng từ A đến B hết 4 giờ và ngược dòng từ B về A hết 6 giờ. Biết vận tốc của dòng nước 50 m/ phút. Chiều dài quãng sông AB: A. 72 (km) B. 32 (km) C. 12 (km) D. 62 (km) Sai A là đáp án đúng Xem lời giải.
1995, Tim hieu cac van ban phap luat hien hanh ve bat dong san : phap luat ve dat dai, phap luat ve nha o, phap luat ve thue nha dat / Tran Huy Hung, Tran Xuan Son Thong ke [Ha Noi] Wikipedia Citation. Please see Wikipedia's template documentation for further citation fields that may be required.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Ven Y Canta Enciende tu equipoSube el volumenPara entender al mundoAbre tu puertaGrita en tu muroPara encontrar el rumboDeja que paseLlora si quieresQuita el dolor profundoRíe por nadaCuenta conmigoDéjale a tu corazón mostrar tu destinoVen y cantaDame tu manoCura tus heridas busca hoy tu melodíaVamosVen y cantaSigue cantandoPiénsalo en color es hoyQue tu sueño es mi canciónSueña más altoDime que quieresMuestra tu vida al mundoSigue tu instintoNo te detengasRompe tu laberintoSi abre tus ojosLuces y aplausosSube el telónY tu pulso vuela tu pulso vuelaRíe por nadaEres mi amigoDéjale a tu corazón mostrar tu destinoVen y cantaDame tu manoCura tus heridas busca hoy tu melodíaVamosVen y cantaSigue cantando ahora ven y cantaPiénsalo en color es hoyQue tu sueño es mi canciónVen y cantaDame tu manoCura tus heridas busca hoy tu melodíaVamosVen y cantaSigue cantando ven y cantaPiénsalo en color es hoyQue tu sueño es mi canciónEl camino puede ser mejorSi cantamos con el corazónVen y cantaSigue cantandoEl camino puede ser mejorSi cantamos con el corazónCura tus heridas busca hoy tu melodíaVamosEl camino puede ser mejorSi cantamos con el corazónDe tu manoSiempre juntosVen y cantaSigue cantandoPiénsalo en color es hoyQue tu sueño es mi canción Vem E Canta Ligue o somAumente o volumePara entender o mundoAbra sua portaGrita em seu muroPara encontrar a direçãoDeixar que aconteçaChore se quiserTire a dor profundaRia por nadaConta comigoDeixe o seu coração mostrar seu destinoVem e cantaMe dê sua mãoCure suas feridas, procure hoje sua melodiaVamosVem e cantaContinue cantandoPense colorido é hojeQue seu sonho é minha cançãoSonha mais altoMe diga o que você querMostra a sua vida ao mundoSiga seu instintoNão pareQuebra seu labirintoSe abre seus olhosLuzes e aplausosA cortina sobeE seu pulso aceleraRia por nadaVocê é meu amigoDeixe o seu coração mostrar seu destinoVem e cantaMe dê sua mãoCure suas feridas, procure hoje sua melodiaVamosVem e cantaContinue cantando agora vem e cantaPense colorido é hojeQue seu sonho é minha cançãoVem e cantaMe dê sua mãoCure suas feridas, procure hoje sua melodiaVamosVem e cantaContinue cantando vem e cantaPense colorido é hojeQue seu sonho é minha cançãoTeu caminho pode ser melhorSe cantamos com o coraçãoVem e cantaContinue cantandoO caminho pode ser melhorSe cantamos com o coraçãoCure suas feridas, procure hoje sua melodiaVamosO caminho pode ser melhorSe cantamos com o coraçãoMe dê sua mãoSempre juntosVem e cantaContinue cantandoPense colorido é hojeQue seu sonho é minha canção
Ký ức tuổi thơLà thế hệ 8X, tôi may mắn được sinh ra trong thời điểm cá cua còn nhiều và tuổi thơ ngập chìm trong cái mùi rơm rạ hăng hăng. Nhớ nhất, có lẽ là tiếng ru của mẹ bên nhịp võng đu đưa, qua câu ca miên man của miền ký ức “Ầu ơ… gió đưa gió đẩy/ về rẫy ăn còng/ về sông ăn cá/… ầu ơ… về sông ăn cá/ về đồng ăn cua…”. Cho tới bây giờ, mẹ tôi vẫn còn hát câu ca ấy cho đứa cháu nội đang tuổi ấu thơ, dù làn hơi đã khàn đặc theo những tháng năm bươn chải của cuộc tôi, ký ức về tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những ngày mưa, nước chảy cuồn cuộn dưới từng liếp rẫy. Khi ấy, anh em tôi xách thùng đi bắt cua. Ở quê hồi ấy nghèo vật chất nhưng đầy sản vật tự nhiên, mà cua đồng thì nhiều vô số. Ngày nắng, muốn ăn cua thì đi theo hầm, theo mương để mò hang. Ngày mưa, chúng tự tìm lên bờ, men theo dòng nước mát đi kiếm nơi ở mới. Chẳng biết loài vật “tám cẳng, hai càng” này ở đâu ra mà cứ bò lổm ngổm trên bờ hầm, dưới rẫy để đám con nít tranh nhau “lượm”.Cá lóc nướng rơm, món ngon dân dãThích nhất là cá lóc, cá rô cũng theo nước mát mà trườn lên, khiến cho đám con nít có khi phải "động tay, động chân" để giành chiến lợi phẩm. Tuy nhiên, việc này ít xảy ra, bởi với con nít thì “chiến tranh” và “hòa bình” chỉ cách nhau ít phút! Lúc mới đi bắt thì hăng say lắm, chứ dầm mưa lát là môi mắt tái nhợt nhưng vì ham cá, ham cua mà có khi tàn cơn mưa cả đám mới bì bõm kéo về tôi khi đó lại lựa cá ra để riêng, dành cho bữa cơm tiếp theo. Có khi, mẹ chọn những con cua tơ, vỏ mềm rộng lại để hôm sau đâm ra nấu canh rau dền hoặc trộn với hột vịt đem kho. Với số cua còn lại, mẹ đem luộc hết. Những món đó, bây giờ tôi vẫn còn được ăn, nhưng đều là cua bán con cua chín đỏ, bốc mùi thơm lừng. Chén muối ớt cay xé, nồng nồng khiến cho người lớn, con nít đều chảy mồ hôi giữa những ngày mưa giá buốt. Thời ấy, con nít quê chúng tôi chẳng có quà vặt phong phú như bây giờ, nên con cua đồng dân dã, bình dị mà ngon đáo để. Bây giờ, thỉnh thoảng gặp lại con cua đồng luộc chín đỏ, tôi vẫn nhớ như in ký ức của những ngày mưa xa vắng ấy!Về với ruộng đồngCũng là điều may mắn, bởi công việc của tôi luôn gắn liền với những chuyến đi nên dịp trở về với ruộng đồng cũng không quá hiếm. Dù thời gian có làm sản vật đồng quê giảm sút, nhưng những người bạn vẫn có thể đãi tôi bữa cá đồng đậm tình dân giờ, muốn có cá đồng thì phải siêng lặn lội, chứ không phải như ngày tôi còn nhỏ dầm mưa đi lượm. Có lần, những nông dân chất phác nơi xứ rẫy Khánh Hòa huyện Châu Phú rủ tôi đi kiếm cá đồng để thưởng thức thú tiêu dao. Họ nhảy ùm xuống mương gạn chà bắt cá. Những con cá rô phi, cá mè vinh, cá lóc lần lượt được ném lên bờ, giãy đành đạch trông khá thích đã có cá ăn, anh em dưới nước lần lượt lên bờ với cái mùi ngai ngái của sình non còn đọng trên đôi bàn tay, cùng nụ cười thích thú với chiến lợi phẩm vừa kiếm được. Trong khi người dưới nước đang bắt cá, người trên bờ đã đi kiếm mớ rơm. Với dân quê, rơm bây giờ cũng “có giá” lắm, vài chục ngàn đồng một cuộn. Nhưng đãi khách thì… “nhiêu đó nhằm nhò gì!” - một anh nông dân thiệt đồng trưa vi vu những cơn bấc sắt se, khói rơm bốc lên trắng xóa, sưởi ấm không gian tĩnh lặng. Mùi cá nướng thơm thơm đưa tôi trở về với ký ức tuổi thơ. Cái vỗ vai của anh nông dân ngồi nướng cá làm tôi giật mình. “Anh em mình ăn như vậy mới sướng! Cá lóc đồng nướng rơm ăn bá cháy luôn! Giờ vô nhà hàng muốn ăn cũng khó lắm nghen!” - anh hào sảng vậy! Người sành ăn đều thích cá nướng rơm chấm với nước mắm đồng. Cái vị ngọt của thịt cá còn thơm mùi rơm, cái mặn chan chát của nước mắm đồng “rặt ri” và khung cảnh đồng quê xung quanh khiến người ta thích thú đến không ngờ. Cá chín. Bữa tiệc đồng quê dọn ra. Bên chiếc mâm làm bằng lá chuối, tiếng cười, tiếng nói của tôi và mấy anh bạn càng lúc càng hào sảng. Tiêu dao là thế, bình dị mà rất nên thơ! Bởi thế, chả trách nhiều người sau bao năm lặn lội ở chốn thị thành lại thích trở về với ruộng rẫy của quê lẽ, sự phát triển của xã hội sẽ kéo theo những thay đổi trong cách sống và nếp nghĩ của nhiều người, nhưng ký ức của “về sông ăn cá, về đồng ăn cua” vẫn cứ sống trong lòng những ai yêu mến, gắn bó với quê hương. Nó nhắc nhở người ta về những sản vật của quê nghèo, về những tình cảm tuy giản dị, đơn sơ mà rất đỗi thiêng liêng, để mỗi người dù có đi đâu cũng sẽ quay về.
Canh chua bông điên điểnKhi nhắc đến làng cũ, một trong những thú vui không thể bỏ qua là đi giăng lưới cá đồng, rồi thưởng thức những món ăn tuy mộc mạc nhưng rất ngon lành từ cá rô, ngay trong gian bếp nhà quê thân thương, ấm Nam Bộ nói chung và miền Tây nói riêng đâu đâu cũng đất rộng sông dài, nơi nào cũng kênh rạch chằng chịt đầy ắp cá tôm rùa ếch. Cũng do đó mà người ta nói rằng về miền Tây là không lo bị đói vì đi đâu cũng có những đặc sản trù phú mà thiên nhiên hào sảng ban tặng cho con người. Sự trù phú ấy từ thời xa xưa đã được đúc kết thành nhiều câu ca dao lưu truyền cho đến tận ngày nay như"Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còngVề sông ăn cá, về đồng ăn cua"Hằng năm, sau hai đến ba vụ lúa, nhiều gia đình trong làng tôi lại bắt tay chuẩn bị câu, lưới để mưu sinh. Mỗi nhà vài tay lưới hay lờ, lọp để bắt cua, bắt cá. Thiên nhiên đã ban tặng người dân quê tôi nhiều sản vật, trong đó phải kể đến là cá rô, cá linh, bông súng, bông điên điển… những món ăn làm nên nét đặc trưng của miền đồng kho ăn với rau luộcCứ tầm tháng bảy âm lịch là người dân làng tôi lại ngóng trông lũ về. Ở những nơi khác, lũ lụt là nỗi ám ảnh. Thế nhưng, với chúng tôi, mùa nước lũ chính là mùa tươi vui, no ấm và ghi dấu nhiều ký ức tuổi thơ tươi đẹp nhất. Mọi năm "tháng bảy nước nhảy khỏi bờ", khi tôi còn nhỏ, nếu không phải đến trường thì chắc chắn sẽ cùng mấy đứa bạn hàng xóm nhong nhong ngoài đồng cả ngày không theo người lớn giăng lưới thì cũng mang theo chiếc cần câu nhỏ ngồi câu cá đồng, không thì đi hái bông điên điển, so đũa, bông súng… về cho má nấu canh chua. Bữa cơm quêMột trong những điều mê nhất với lũ trẻ chúng tôi ngày ấy là theo người lớn đi giăng lưới cá đồng. Tía tôi kể lại, lưới giăng cá đồng thường xài mắt cỡ 5 phân là vừa, mắt lưới nhỏ hơn dễ dính các loại cá giống. Chiều cao lưới dân nông thôn hay gọi là dạo từ phao nổi cho đến giềng dưới từ 5 - 6 tấc, độ dài ngắn của tay lưới tùy theo bề rộng mặt ruộng. Lưới ở tiệm bán thường được bắt giềng sẵn, nhưng những người "sát cá" chuyên nghiệp như tía tôi ít khi hài lòng. Khi mua lưới thường mua kèm dây gân, về nhà tự bắt giềng lại, rồi thêm bớt phao, chỉ, chỉnh độ chùng của lưới… để khi giăng bắt cá được nhiều điểm giăng lưới cá đồng lý tưởng nhất là vào sáng sớm hoặc chiều tối. Người đi giăng lưới thường chọn một nơi ưng ý, dùng tay vẹt cỏ, gốc rạ, rong rêu mọc xung quanh, cốt yếu để tạo thành một khoảng trống đủ rộng cho giềng dưới chìm tới đáy giăng không cần quá thẳng, cũng không quá chùng, chỉ vừa đủ cho tôm cá mắc vào, vùng vẫy rồi dính chặt vào lưới. Hai đầu lưới được cố định bằng hai cây nhỏ cỡ ngón tay cái, cắm chặt xuống đất ruộng, gọi là "đài". Cây đài vừa có tác dụng giữ lưới không cho trôi đi, vừa là dấu hiệu nhận diện cho người đi thăm lưới có thể trông chừng từ đồng khoThông thường, những chỗ cá đi nhiều, người đi giăng có thể neo lưới 2, 3 đêm mới dời sang chỗ khác, nhưng lưới cũng cần được cuốn vô nhà, giặt sạch cho sợi lưới bén thì mới nhạy cá. Tía tôi hay bảo cá đồng rất nhạy cảm, nếu lưới neo một chỗ lâu quá đóng rong, cá sẽ đi tránh luồng khác. Người dân quê tôi thường có thói quen giăng lưới vào chiều hôm trước, sáng sớm khi mặt trời bắt đầu hửng nắng thì đi thăm. Cá cũng hay lên ruộng nhiều khi trời mưa. Giăng tay lưới mà đêm hay sáng sớm có mưa lớn, được xem là điềm may mắn. Do khi bơi xuồng đi thăm lưới, hễ thấy cây đài giật giật liên tục, hoặc đổ nghiêng là biết cá nhiều. Lưới dính được nhiều cá thì vui, nhưng gỡ cá cũng chẳng phải chuyện đơn giản gì. Tía tôi là dân chuyên nghiệp giăng lưới hằng đêm mà bàn tay vẫn chi chít những vết cá đâm. Mấy lần má tôi xót, dặn tía phải cẩn thận. Tía tôi cười xòa "Chèn ơi! Chuyện nhỏ xíu mà bà với sắp nhỏ làm căng không hà!".Và rồi khi tía đem cá về nhà, má tôi sẽ là người đứng ra chế biến "chiến lợi phẩm" ấy. Má biết tôi mê cá đồng nên cứ đến mùa là thường xuyên nấu đủ các loại món. Cá đồng kho tiêu thật mềm ăn với cơm nóng là tuyệt nhất, ăn hoài không chán. Lẩu cá ăn kèm bông súng, điên điển, so đũa cũng tuyệt ngon. Thêm cả món cá đồng nướng than, thơm nức mũi. Chỉ cần nhấm một chút nước lẩu cay cay, gắp miếng cá béo béo chấm chấm cùng chút mắm mặn, ăn thêm miếng cơm trắng nóng hổi, mới nghĩ đến thôi đã tứa nước miếng một chặng đường tuổi thơ dài của tôi ở làng cũ đều gắn liền với những mùa nước nổi và biết bao món ăn đồng nội được nấu bằng sự khéo léo, vun vén của tía má. Để rồi, khi một mình sống giữa phố thị xa hoa, đi qua hết nửa đời người, mới thấy bản thân nhung nhớ khôn nguôi hương vị quê nhà, thèm một bữa cơm với cá đồng vừa được giăng lưới, nghe một điệu hò văng vẳng trên sông. Tiếc thay, giờ tía má đã đi xa, bỏ lại mình tôi giữa dòng đời cô quạnh, đau đáu hoài một nỗi nhớ quê nhà.
ve song an ca ve dong an cua